Reiki – Đường của Đạo/ Đạo của Bố Đường ^^
Trước hết, để bạn đọc hiểu tại sao mình không gọi Reiki như là một phương pháp, một công cụ chữa lành mà nâng hẳn tầm cỡ của Reiki lên thành Đạo, mình sẽ mô tả cách thức mà dòng năng lượng Reiki chảy trong một phiên chữa lành trực tiếp. Khi nhà thực hành Reiki đặt tay lên người chủ thể, dòng năng lượng Reiki chảy qua lòng bàn tay của nhà thực hành và đi vào từng lớp cơ thể của chủ thể, bọc lấy lớp cơ thể dĩ thái và đổ vào nhiều nhất tại vị trí mà tay đang úp lên. Bạn cứ tưởng tượng như một dòng nước đổ vào một cái phễu chính có rất nhiều tầng lọc, chảy tràn sang cả các đường ống dẫn nối từ cái phễu đó đi khắp các phễu lớn nhỏ khác và đồng thời đổ cả vào các phễu phụ khác có cùng rung động với phễu chính. Ở mỗi một tầng lọc, hay gọi là lớp tắc nghẽn, dòng năng lượng Reiki biến thiên với tần số phù hợp với lớp tắc đó. Có lúc nó ào ào, dữ dội như thác đổ, có lúc nó dìu dịu, êm êm như nước hồ mùa thu. Có lúc nó liu riu luồn lách như dòng nước chảy qua khe đá, có lúc nó lất phất như mưa phùn mùa đông. Có lúc nó xoáy, gầm gừ, ỉ ôi như một mũi khoan nước, có lúc lại tí tách tí tách như sương nhỏ giọt trên lá sen mùa hạ. Không có gì có thể mô tả dòng năng lượng Reiki chính xác như dòng chảy của nước, lúc nhu lúc cương. Dòng chảy Reiki như một hệ điều hành chạy ngầm bên dưới, mặc giông tố là những lớp tắc nghẽn đang trồi bên trên vần vũ lướt qua và đào thải ra ngoài cơ thể của chủ thể.
Ở phía sau cánh gà, các vị thầy Reiki cần mẫn phối hợp gửi năng lượng cho nhà trị liệu. Đội Guides từ đất mẹ có vị chắc chắn, đậm đà, có lúc hiền lành như ông bụt, có lúc sừng sững như núi đồi. Đội Guides từ linh thú thì muôn hình vạn trạng, đứa nghịch ngợm lém lỉnh, đứa trầm ngâm như triết gia. Đội Guides từ tinh thần tự nhiên có màu sắc tươi sáng, thoắt ẩn thoắt hiện. Còn Đội Guides ngoài hành tinh thì chả biết mô tả ra sao, giống như họ là sự kết hợp của các yếu tố lạ lắm. Vân vân và mây mây. Họ phối hợp với nhau một cách uyển chuyển, giống như Thượng Đế pha trộn gia vị vậy. Lúc thì 5 phần muối, 4 phần đường, 1 thìa tỏi ớt, xoẹt xoẹt. Lúc thì 3 thìa nước lọc, 1 thìa cốt chanh, 6 thìa mắm ruốc, lắc lắc. Vân vân và mây mây. Chuyện kết hợp ra sao quả thực vượt ngoài trí tuệ của nhà trị liệu, nhưng kiểu gì cũng xong; và việc của nhà trị liệu là nương theo dòng chảy đó một cách thuần khiết. Chỉ riêng việc này thôi đã thấy dòng chảy Reiki thiệt là đạo.
Bây giờ, hãy buông cả việc đặt tay Reiki trực tiếp, mà chuyển sang một ca trống Shaman dẫn dắt bởi Reiki. Reiki chảy trong không gian ngay từ lúc ý định chữa lành nổi lên. Và người gõ trống nương theo dòng chảy Reiki, lúc nhanh lúc chậm, lúc trầm lúc bổng, lúc lặng yên lúc ồn ào. Từng đợt sóng năng lượng dập dìu, dập dìu cho đến khi tất cả biến mất. Biến mất không thực hẳn là biến mất, mà trở nên siêu vi tế đến mức mờ nhạt trong ngoại cảm và và nhận thức của người trong cuộc.
Giờ buông nốt cả trống, và trở về với đời thường, Reiki vẫn chảy, lúc dìu dịu lúc ào ào. Reiki hòa cùng sự mở rộng của tâm thức. Trở về đúng Đạo, dòng chảy càng thông, sức sáng tạo càng mở, tình iu càng nhìu, khả năng thực thi càng chắc chắn. Ngược với Đạo, lạng lách với Đạo, sóng đời oánh cho tụt quần. Người cầu Đạo chỉ còn cách lắng nghe Đạo mà xuôi theo Đạo.
Người đệ tử Reiki cấp độ 1 chập chững chạm vào Đạo bằng việc Reiki đưa họ về trạng thái cân bằng sức khỏe. Cảm thấy sinh lực tốt hơn, ngủ ngon hơn, tâm trí thông suốt hơn. Với nhiều người, như thế đã là đủ. Không phải ai cũng muốn hay ngay lập tức muốn học lên cấp độ 2. Còn với những ai muốn học lên cấp độ 2, đó là sự dẫn dắt từ linh hồn của họ, có thể vì tò mò háo hức bởi thế giới năng lượng nhiệm màu, có thể cảm xúc và tâm trí của họ đã đến một điểm chới với cần phải vượt qua. Nhưng hầu hết người đệ tử ở cấp độ 2 đều trải qua một bài học: Muốn đi nhanh thì phải đi từ từ, càng ráo riết cái gì càng phải buông cái đấy, càng muốn khuyên người khác cái gì, càng nên từ tốn để yên cho Reiki làm việc cần làm. Tất cả điều mình nói ở đây là dành cho Reiki hàng auth xịn nhé. Với Reiki hàng pha kè có thể chẳng có sự khác biệt gì giữa các cấp độ.

Khi người thầy trao truyền Reiki cho học trò, đó không phải là sự mua bán về kiến thức hay trao quyền sở hữu vĩnh viễn một loại tài sản. Trong lịch sử, đã có lúc một người phải trả tới 10.000 USD để được người thầy của họ khai kênh Reiki, vì tiền bạc được mượn như một công cụ chứng tỏ mức độ cam kết của người học. Trong lịch sử cũng có những người không có đủ tiền để được khai kênh Reiki một cách chính thống như vậy mà phải xoay sở cách này hay cách khác. Đã có rất nhiều tranh cãi về việc miễn phí hay tính phí học Reiki, tính phí cao hay phí thấp. Tính phí xong rồi là xong hay còn thêm gì khác nữa. Nhưng theo góc nhìn của mình, Reiki chưa bao giờ thuộc sở hữu của một cá nhân nào. Người thầy thực hiện nghĩa vụ với vũ trụ của mình bằng việc PASS IT ON – trao truyền lại món quà của vũ trụ cho học trò khi họ sẵn sàng. Người trò trao đổi lại giá trị bằng học phí. Nhưng học phí đó chưa bao giờ 100% hoàn toàn thuộc về người thầy. Người thầy cũng phải trao đi phần nào đó trong số đó cho vũ trụ bởi vì tài sản này chưa bao giờ là của họ. Do vậy người học trò hãy yên tâm rằng, nếu người thầy giữ đúng Đạo họ bắt buộc phải cho đi. Chừng nào người thầy còn bận rộn “Của tôi của tôi”, họ không còn thuần khiết với Reiki nữa, sóng gió sẽ đến. Và với người học trò, mỗi khi bạn dùng Reiki để trao đổi giá trị cho người khác, nhất là để kiếm tiền, việc bạn trích lại một phần hay bằng một cách thức nào khác để cảm tạ vũ trụ là một việc theo đạo, vì đây là món quà của vũ trụ, không phải của người thầy. Mình sẽ không đi sâu vào bàn cảm tạ vũ trụ bao nhiêu là đủ, nhưng mình luôn nhấn mạnh rằng trạng thái rung động thật sự từ bên trong của việc cho đi/ cảm tạ mới quan trọng.
Như đã phân tích ở các bài viết trước đó, hiếm người tìm đến với Reiki khi đã qua một quá trình làm việc với tâm thức. Vì thế hiếm người đệ tử cấp độ 2 làm việc đủ sâu với chính họ khi họ bước sang giai đoạn Reiki Master nên năng lượng được mở rộng mà tâm thức chưa được mở rộng tương ứng. Có người trở thành Reiki Master vẫn vì tò mò, vẫn vì để chăm sóc bản thân và gia đình, hoặc như là một ngã rẽ thay đổi nghề nghiệp, một công cụ cơm áo gạo tiền. Tất cả đều là những mục đích 3D. Nhưng với vũ trụ thì đó là một cam kết không có đường lùi về phụng sự. Hào quang đã mở ở cấp độ 3 thì đừng hòng mà trở lại vô tri. Reiki giống như một lối đi tắt cho người cầu Đạo, cầu giải thoát. Linh hồn đầu thai mấy trăm năm để học đi học lại một bài học, vũ trụ quăng cho Reiki Master vài bài học bự thiệt bự trong một năm. Có những người trở thành Reiki Master trong niềm háo hức nhưng một tháng, hai tháng, một năm, hai năm qua đi mà chửa thấy Oh wow nên vội vã đi cầu học cái này cái kia, nhánh này nhánh kia, tự hỏi chả có nhẽ Reiki nguyên thủy không xi nhê gì với mình. Nhưng nếu bạn đã được điểm đạo bởi Reiki hàng auth rồi thì cái chặn bạn lại là tâm thức của bạn. Nếu tâm thức của bạn dừng ở việc dùng Reiki để chăm sóc cho bản thân và gia đình thì bạn chưa ở trạng thái phụng sự. Nếu bạn nói yêu Reiki nhưng chưa bao giờ chia sẻ về Reiki thì nó chưa thực sự là yêu. Nếu bạn làm Reiki quần quật cho người khác nhưng nằng nặc để người ta phụ thuộc vào bạn thì bạn cũng chưa thực sự ở Đạo. Nếu bạn cống hiến cho Reiki đến kiệt quệ thân mình, nó cũng chưa phải là Đạo.
Một vài ví dụ cụ thể hơn. Bạn chỉ giới thiệu Reiki với người khác khi được trả tiền, và trả tiền nhiều mới làm. Nó chưa thuận là Đạo. Đạo là khi bạn yêu Reiki tha thiết rồi nên ai cần thì bạn chia sẻ trong niềm vui sướng, có nhận tiền hay không nhận tiền cảm ơn cũng không quan trọng, tiền ít tiền nhiều không quan trọng. Nhưng nếu bạn quá chăm chút vào việc kể về Reiki, phát triển Reiki đến mức bạn cảm thấy cạn kiệt cả thời gian và sức lực, và niềm vui trong bạn vơi dần, bạn đang trái Đạo với bản thân. Nếu bạn phục vụ một khách hàng và biết rằng họ cần nhận Reiki rất nhiều, sẽ không đúng Đạo khi bạn nhất quyết không nói với khách rằng thật ra nếu phải nhận Reiki liên tục nhiều lần thì nhận từ nhiều Reiki Master mới tốt cho họ. Đó là một lý lẽ nhỏ để bạn hiểu rằng, ở bước sơ khởi coi Reiki như một công cụ nghề nghiệp, xây dựng một cơ sở kinh doanh không có gì sai, nhưng bản chất của Reiki chưa bao giờ dừng lại ở một cá nhân, mà phải là sự đồng phát triển và liên kết của một mạng lưới. Giống như một ngọn nến dù xịn đến mấy cũng không thắp sáng được là bao, nhưng nhiều ngọn nến hợp lại có thể chiếu sáng cả một con đường. Do đó đúng là muốn đi xa phải đi cùng nhau, không phải là để kiếm nhiều tiền hơn mà là để cùng làm được nhiều việc lớn hơn, và khi giá trị trao đi lớn lên thì vũ trụ sẽ trả về giá trị tương ứng. Còn phụng sự là gì, mình đã từng chia sẻ trong các bài viết khác. Đối với mình phụng sự chưa bao giờ chỉ có một chiều mà là đa chiều. Tất cả phụng sự và chăm sóc lẫn nhau. Không ai cao quý hơn ai cả.
Có người cho rằng phát triển tâm thức là việc của mỗi cá nhân. Mỗi người phải tự chịu trách nhiệm làm việc sâu với chính họ. Đây không phải trách nhiệm của người thầy Reiki. Người đệ tử Reiki làm việc với bản thân đến đâu, vũ trụ hồi đáp cho họ đến mức đó. Vũ trụ dạy thay rồi, không cần thầy dạy đâu. Nhưng với góc nhìn của cá nhân mình, tương tự đối với giáo dục từ trước đến giờ, dạy để “thành nhân” luôn nên đi trước dạy để xài công cụ, nhất là với công cụ hạng nặng như Reiki. Khởi đầu của người đệ tử Reiki cấp độ 1,2 hoặc chớm lên Master có rất nhiều bài học về nội tâm, theo kiểu nếu không học thì cũng chả ảnh hưởng đến ai cả ngoài chính người đó. Nhưng khi phổ năng lượng càng mở rộng, nghiệp cũ càng nhanh trồi lên, mức độ ảnh hưởng không còn dừng ở phạm vi cá nhân nữa mà hoàn toàn có thể nguy hại cả mạng lưới. Do vậy mình vẫn giữ nguyên quan điểm rằng, có những giai đoạn người thầy cần hỗ trợ người đệ tử trong việc phát triển tâm thức; cũng như người đệ tử nên sớm hiểu rằng đi lệch bằng chân trái hay chân phải thì sớm muộn Đạo cũng chỉnh cho cân lại bằng việc cho đi lòng vòng nguyên một chỗ đến khi tỉnh ngộ thì thôi.
Nếu như chưa có thầy cô nào nói với bạn, thì mình xin phép được nói với bạn rằng, một bài học xuyên suốt của một người từ Reiki Master đến Reiki Teacher là bài học từ Không thành Có, lại về Không; hoặc ngược lại. Ý là chả có cái gì thực sự là Của Tôi hết. Nói đến đây thì có thể thấy rằng phần đông trong xã hội, mỗi ngọn nến riêng lẻ thì có rất nhiều, nên tập hợp được nhiều ngọn nến cùng soi sáng con đường mà bảo rằng cái này không phải Của Tôi, tôi chỉ là một phần trong đó thôi, thì đó là một tư tưởng rất đúng Đạo và rất đáng quý nhé. Nó giống như các nhà thực hành Reiki vừa có cả các vị thầy tâm thức/ kết nối bởi tâm thức và có cả các vị thầy Reiki, rồi một ngày kia tất cả các vị này hòa thành một đội. Rồi một ngày kia Guide của Master này bái bai để sang hỗ trợ Master kia. Chả có Guide nào của riêng ai cả. Còn lại cứ léo nhéo Của Tôi với Của Ổng là toang nhé. Chỉ có thuận lòng người, thuận lòng trời không thôi chứ chả có ông, tôi nào ở đây hết. Thuận thì nhìu người mê mà không thuận thì nhìu người chê. Mà để thuận thì chẳng phải dùng chiêu trò gì hết, vì chẳng có gì che mắt được vũ trụ cả. Cứ lặn thật sâu để chạm thật sâu được vào trái tim của mình thì ta sẽ chạm được thật sâu vào trái tim của người khác, vì ai mà chả có trái tim của Thượng Đế. Đạo của trời thì luôn minh bạch. Và Reiki cũng thế. Nên đây quả thực cũng là một thách thức lớn lao cho người đệ tử Reiki trong việc giữ sự minh bạch và chính trực, dù nó có thể mang lại sự bất lợi cho bản thân trong cuộc sống 3D.
Đối với người Reiki Master, việc trở thành Reiki Teacher chưa bao giờ nên là một lựa chọn để có thu nhập tốt hơn nhờ việc giảng dạy, hay để chạm tới những kiến thức và pháp thuật thần thông hơn, cũng chưa bao giờ là để có một kỹ nghệ vượt trội hơn để dùng cho bản thân hay người thân, vì tất cả những điều này đều đi ngược với Đạo. Năng lực càng cao thì trách nhiệm càng lớn, sự phụng sự càng mở rộng. Đó là nguyên lý áp dụng cho mọi thứ trên đời. Có nhiều con đường thăng thiên cho cá nhân và con đường của Reiki là con đường vượt ra ngoài Cái Tôi. Vì thế đối với mình đến thời điểm này, bài học lớn của Reiki Teacher là nuôi dưỡng lòng bao dung thực sự lớn cùng như giữ sự khiêm hạ lớn để khi cần thì đừng màng gì đến tấm áo, danh xưng mình đang khoác lên người nữa, để thấy bản thân vẫn chỉ là một người cầu Đạo, tập lái con thuyền thăng bằng giữa dòng Đạo mà thôi.
Tạm thời mình mô tả Reiki – Đạo của Bố Đường đối với người thực hành Reiki, trong sự phát triển về Reiki đến đây. Tất nhiên, có vô vàn những trải nghiệm khác nữa trên con đường này trong cuộc sống đời thường. Hi vọng một ngày nào đó lại có dịp chia sẻ với mọi người
