HÒA HỢP VỚI ĐẤNG SÁNG TẠO

Để có một điểm nhìn thuần khiết và nhất quán trước khi chia sẻ, mình xin phép được định nghĩa về khái niệm Nguồn/ Vũ Trụ – hay Đấng Sáng Tạo mà mình thường nhắc đến. Nguồn năng lượng này không sinh không diệt, vượt lên trên mọi giới tính hay những định nghĩa của các chiều kích không gian mà con người cố gắng phân định. Đó là cội nguồn của Chân lý, là Vũ trụ, là Đạo. Trong dòng chảy vĩ đại đó, tất cả chúng ta – từ con người, vạn vật, cho đến từng ngọn cỏ nhành cây – đều là những bản sao thu nhỏ, mang trong mình một phần tâm thức của Đấng Sáng Tạo.

Việc gọi tên Nguồn bằng danh xưng nào hoàn toàn tùy thuộc vào tâm thức và sự lựa chọn của mỗi người. Vũ trụ không phán xét các biểu đạt ngôn từ của thế giới hữu hình. Nếu bên trong bạn là một đứa trẻ cần sự che chở, bạn có thể gọi đó là Người Cha, Người Mẹ. Nếu bạn chạm đến Phật tính, bạn nhận ra bản thân mình và Phật không hai không khác. Khi chúng ta thực sự thấu suốt nguyên lý “Vạn Vật Đồng Nhất Thể” – rằng tất cả là MỘT – thì mọi danh xưng chỉ là những phương tiện tạm thời của thế giới vật chất. Trong bạn có cả Vũ trụ, có thiên nhiên, có những người bạn yêu thương và cả những người từng tổn thương bạn. Và ngược lại, trong họ cũng có bạn.

Thông thường, khi cuộc sống thuận buồm xuôi gió, ít ai dừng lại để tự vấn: “Tôi là ai? Tôi đến đây để làm gì?”. Chỉ khi đối diện với nghịch cảnh, khổ đau và những điều bất như ý, con người mới bắt đầu quay về tìm kiếm đức tin hoặc một điểm tựa tâm linh. Nhưng khi đi đến tận cùng của mọi tôn giáo hay pháp môn, bạn sẽ gặp một điểm chung duy nhất: Đạo và Chân lý.

Có những người chạm đến Đạo bằng triết lý và sự thực hành nghiêm túc qua các bộ môn cổ xưa như Reiki, Yoga, hay võ thuật. Có những người tìm thấy Đạo khi phải lặn ngụp trong bóng tối của chính mình, đối diện với phần thiên thần và ác quỷ bên trong. Và cũng có những người chạm đến Đạo ngay trong những công việc đời thường nhất: từ việc làm sạch một không gian trong chánh niệm mỗi ngày, cho đến việc vận hành một doanh nghiệp lớn. Mọi con đường suy cho cùng đều dẫn về một cái gốc: dòng chảy tự nhiên của trời đất hiện hữu ở khắp muôn nơi.

Vũ trụ không vận hành theo cơ chế “xin – cho” hay thưởng – phạt. Không có chuyện bạn ngoan ngoãn thì có phần thưởng, lầm lỗi thì bị trừng phạt bằng nghiệp quả. Vũ trụ là sự phản chiếu. Bạn phát ra tần số nào, bạn sẽ thu hút những trải nghiệm tương ứng với tần số đó. Nguồn luôn có sẵn một tình yêu vô điều kiện, đầy ắp và bất tận. Khi nào bạn cảm thấy mệt mỏi với những biến động của nhân gian, đó là lúc bạn cần quay về với sự bình yên nguyên bản bên trong mình.

Hòa hợp với dòng chảy của Vũ trụ không có nghĩa là cuộc đời bạn sẽ luôn bằng phẳng, mà là sự thấu hiểu sâu sắc về tính chu kỳ. Vũ trụ có lúc thu vào, lúc nở ra. Trời đất có xuân, hạ, thu, đông. Những gì thuộc về hữu hình thì luôn tuân theo quy luật sinh – diệt: tiền bạc có lúc được lúc mất, tình cảm có lúc nồng nàn lúc nhạt phai, có tụ hợp thì có chia ly. Khi đã đi xuống tận cùng của đáy sâu, chu kỳ mới sẽ lại bắt đầu để đưa bạn đi lên. Việc chúng ta lựa chọn đến với thế giới này, mang theo những bài học và nghiệp quả từ nhiều đời sống, thì việc đôi lúc gặp thử thách cũng là điều hoàn toàn tự nhiên. Đó đều là những chất liệu trải nghiệm để tâm thức tiến hóa. Thuận theo đạo trời và lòng người thì bền vững, nghịch lại thì sớm muộn cũng tan rã. Nhưng ngay cả khi bạn làm đúng, cũng không có gì là đảm bảo tuyệt đối, bởi chu kỳ nhỏ luôn phải vận hành bên trong một chu kỳ lớn hơn của thời thế.

Để thực sự hòa hợp, bước đầu tiên và quan trọng nhất là Học cách Buông bỏ (Let go) một cách sâu sắc. Hiểu rằng: Người cần gặp nhất định sẽ gặp, chuyện phải xảy ra nhất định sẽ xảy ra. Hãy rút ra bài học cho mình sau mỗi biến cố và để quá khứ lại phía sau, đừng giữ lại những oán hận hay dính mắc.

Hòa hợp cũng là khi bạn nhận ra không có thứ gì trên thế gian này thực sự thuộc về mình. Danh xưng, địa vị, sắc đẹp, tài năng hay tiền bạc… tất cả chỉ là những công cụ được Vũ trụ cho mượn để bạn thực hiện sứ mệnh của mình trong kiếp sống này. Càng dính mắc vào điều gì, bạn càng bị nhấn chìm trong chính điều đó.

Khi có sự tin tưởng trọn vẹn vào sự dẫn dắt của bề trên, bạn chỉ cần làm tốt phần việc của mình, phần còn lại hãy để Vũ trụ an bài. Phần việc của chúng ta ở đây chính là “phụng sự” – hỗ trợ cho hành trình tiến hóa của những linh hồn xung quanh. Phụng sự không phải là lao dịch trong đau khổ, miệng than vãn, tâm oán trách nhưng vẫn cố gồng gánh ngày này qua ngày khác chỉ để tích lũy chút “công đức” ảo tưởng. Trong tâm thái phụng sự đích thực, bạn làm mà như không làm, dù cống hiến nhiều nhưng thân tâm luôn an lạc, càng làm càng thấy niềm vui tự thân. Bất cứ điều gì bạn làm mà chỉ mang lại sự kiệt quệ và khổ đau, hãy dừng lại để quán chiếu xem gốc rễ của sự khổ đó đến từ đâu và điều chỉnh. Nếu đã tìm mọi cách cân bằng mà vẫn khổ, thì có thể đó chưa phải là việc dành cho bạn.

“Đạo khả đạo, phi thường Đạo. Danh khả danh, phi thường danh.” Rất khó để dùng ngôn từ của con người trần thế nhằm đóng khung hay định nghĩa về Đạo. Đôi khi bạn thấy dòng chảy năng lượng thay đổi rất nhanh, đòi hỏi chúng ta phải linh hoạt uyển chuyển, nếu cố chấp giữ nguyên tư duy cũ sẽ tự làm tổn thương chính mình. Nhưng đôi khi, Đạo lại vận hành vô cùng kiên nhẫn. Bạn không thể ép một người mẹ mang thai một tháng phải sinh ra một đứa trẻ. Cái gì chưa đủ duyên, chưa tới thời điểm, việc cố tình thúc ép chỉ dẫn đến sự đổ vỡ nhanh chóng hơn.

Hãy nhìn vào một ví dụ đơn giản trong cuộc sống: Khi bạn chia sẻ những giá trị tinh thần (như kiến thức, tiếng cười, sự chữa lành) và nhận lại sự hỗ trợ tài chính từ cộng đồng để duy trì công việc đó, đó là sự trao đổi năng lượng đúng Đạo vì tất cả cùng nhận được giá trị. Nhưng nếu sự hỗ trợ đó khiến bạn trở nên lười biếng, ỷ lại và ngừng phát triển bản thân, thì dòng chảy năng lượng đã bị tắc nghẽn và biến chất. Để vận hành đúng, bạn phải không ngừng nâng cao năng lực và giá trị phụng sự của mình. Nếu cảm thấy áp lực và đau khổ, tốt nhất nên dừng lại để tìm một hướng đi phù hợp hơn. Còn nếu bạn càng làm càng an vui, cộng đồng càng đón nhận năng lượng tích cực, thì đó là dấu hiệu của sự đồng điệu với thiên ý. Nhưng đến một ngày, khi người khác cũng muốn học cách làm như bạn, mà bạn lại ích kỷ giữ lại cho riêng mình vì sợ mất đi vị thế, thì sự hòa hợp đó lại một lần nữa tan rã.

Sự hòa hợp với Vũ trụ suy cho cùng không ở đâu xa xôi, nó nằm ngay trong tâm thế đón nhận, buông bỏ và phụng sự vô điều kiện của mỗi chúng ta.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Gọi điện cho tôi Chat Zalo Chat WhatApp