SỰ PHÁT TRIỂN TÂM LINH

Đối với mình, quãng đường phát triển tâm linh đầu tiên bắt đầu bằng việc nhận ra rằng tâm trí của mình có sức mạnh ra sao và nó có khả năng ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống của mình như thế nào. Việc này bao gồm nhận diện các mô thức suy nghĩ thông thường, hệ quả mà nó thường dẫn tới và làm sao để thay đổi những mô thức đó. Quá trình này có rất nhiều trải nghiệm lên voi xuống chó.

  • Thứ nhất, không dễ cho một người trưởng thành chấp nhận tuyệt đối rằng họ là thủ phạm chính quyết định những bất hạnh trong cuộc đời của họ. Ngoài ra có các yếu tố hoàn toàn nằm ngoài sự kiểm soát của cá nhân họ, nên tốt nhất là quên việc kiểm soát chúng đi. Ví dụ nếu lỡ chơi với toàn hội cờ đỏ thì không phải cứ ngồi than vãn sao số phận tôi toàn gặp cờ đỏ nhỉ, mà phải chỉnh lại là “Làm thế nào để nhận diện được cờ đỏ và cờ xanh?” Một số khách hàng của mình bị luẩn quẩn trong cái đống này đến mức họ bị trầm cảm nặng hoặc mất hoàn toàn nội lực, thậm chí có người còn bị suy kiệt nặng nề về sức khỏe vật lý nữa; nên nhà trị liệu sẽ cần nhiều công sức kéo họ bớt chìm nghỉm trong cái đống bùn này rồi mới tính đến chuyện thay đổi tư tưởng – mindset. Mình cũng có những lúc chó mực lắm nhưng trộm vía chưa bao giờ rớt vào cảnh hoàn toàn mất nội lực. Một người đã biết cách chủ động thay đổi thực sự mindset của họ và đã thành công với việc đó thì sẽ không bao giờ bị rớt xuống đáy nữa – tức là chẳng bao giờ ở trạng thái số âm/ số không cả. Cho nên mình có thể mạnh dạn khẳng định với những ai thuộc team cứ hỏi “Đáng lẽ là/ Giá như” là nếu như bạn có thể xoay chuyển các mô típ “Tâm lý nạn nhân” thông dụng này thì cuộc sống của bạn chắc chắn sẽ đi lên. Nếu cố gắng không “Đáng lẽ là/ Giá như” lắm lắm mà không ăn thua vì những cơn đau đớn, phẫn nộ bên trong kìm cản lại thì lên giường với Siam Reiki sẽ nguôi nhanh lắm.

 

  • Thứ hai, quá trình này không phải lúc nào cũng tỉ lệ thuận với kiến thức nạp vào đầu. Không phải cứ học thật nhiều khóa học, nhớ được nhiều thuật ngữ hay, đọc thật nhiều sách tâm linh, tỉnh thức, thiền định là sẽ trở nên tâm linh hơn, tỉnh thức hơn, bởi vì cái mình nghĩ mình biết với cái mình biết thực sự là hai cái khác nhau. Khi nào bạn nhận ra là bạn học rất nhiều nhưng kết quả mang lại không thay đổi đáng kể, bạn vẫn lặp đi lặp lại những tình huống cũ; hoặc khi bạn bảo người khác làm cái nọ cái kia đi mà còn không cảm thấy ngượng mồm vì chính bạn còn không làm thì đây là lúc bạn cần nghiêm túc xem lại bản thân. Đối với mình việc nhận ra bản thân đang ở trong trạng thái này và nghiêm túc dừng lại để xem xét và điều chỉnh còn khó hơn nhiều việc thay đổi mindset bởi vì cảm giác bận rộn mang lại rất nhiều sự hưng phấn, và niềm tin giả tạo “tôi đang tiến bộ/ tôi đang đi lên” rất quyến rũ. Có lẽ cách để “vả vào mặt một phát” cho tỉnh táo lại trong trường hợp này là nhìn lại xem MỤC ĐÍCH BAN ĐẦU khi tôi làm việc này là gì, và bây giờ tôi có đang hướng đến đúng Mục Đích Ban Đầu đó không. Mình thấy tình huống này còn chó mực hơn cả tình huống trên bởi vì cái tôi tâm linh còn kinh dị hơn cái tôi bình thường. Cái tôi bình thường tệ lắm thì hại bản thân và một số người xung quanh. Cái tôi tâm linh thì hại người theo cấp số nhân.

 

  • Thứ ba, lên voi. Khi điều chỉnh lại mindset, chưa cần bạn có biết hay có tin rằng bạn có phải là một linh hồn đang trải nghiệm cuộc sống con người hay không, bạn sẽ thấy rằng cuộc sống có rất nhiều lựa chọn, giống như một trò chơi trải nghiệm vậy. Bạn càng chủ động lựa chọn tâm thái trải nghiệm thì trải nghiệm càng vui. Bạn thậm chí có thể chủ động lựa chọn tâm thái ấy chi tiết đến từng giây phút hiện tại – ta gọi nó là tỉnh thức ^^. Yêu trong tỉnh thức, cô đơn trong tỉnh thức, quần què trong tỉnh thức vv Nhưng cái game này lại có khả năng dẫn đến một kết cục kinh dị khác, đó là “Minh tưởng mình rất tỉnh nhưng hóa ra mình đéo tỉnh như mình tưởng” =)) Bởi vì suy cho cùng nó vẫn là trò chơi của tâm trí mà tâm trí thì chỉ là một phần của con người thôi.

    Điều này dẫn đến chặng đường thứ hai của mình. Sì Ảm Rây Ki ^^. Và mặc dù vậy, tất cả 3 quá trình trên không bao giờ dừng lại mà chỉ ngày càng tinh vi hơn.

    Có rất nhiều câu hỏi đã được đặt ra:
    – Làm sao để nhận ra tôi đang trung đạo chứ không phải là tôi nghĩ tôi đang trung đạo?
    – Làm sao để tôi biết tôi đang cân bằng chứ không phải là tôi nghĩ tôi đang cân bằng?

sự phát triển tâm linh

Khi một người cố gắng sử dụng tâm trí để điều chỉnh lại cảm nhận của họ, nó có thể dẫn đến một trạng thái cực đoan là họ tự thôi miên chính họ để tin rằng họ rất ổn. Nếu bạn đã từng đặt ra những câu hỏi này và tìm giải pháp thì năng lượng Siam Reiki là một giải pháp cực kỳ hiệu quả. Nếu một người phải thực hành thiền rất lâu mới đủ khả năng quan sát chính họ và còn phải thực hành lâu hơn nữa mới có khả năng quan sát người khác thì những người thực hành Siam Reiki tầm 1-2 năm đã thấy những “chứng cứ” hết sức sờ sờ không thể chối cãi rồi. Thí dụ một người đang giận dữ cố gắng để không biểu hiện sự giận dữ ra ngoài nhưng nhìn hào quang trên đầu họ đỏ lửa rừng rực là biết họ đang “giận tới nóc” rồi. Dù cơn giận dữ có qua đi vài năm trời và người đó nói rằng bây giờ họ ổn, chẳng làm sao cả, thì nhìn hào quang người đó vẫn thấy ngày tháng năm đó đỏ lửa tới nóc, chứng tỏ rằng sự thật tê tái hơn nhiều, ngọn lửa vẫn ở đó chứ chưa thực sự tắt. Năng lượng chưa bao giờ nói dối và năng lượng Reiki mang lại sự tinh tế hơn nhiều so với những phép đo, thang đo, chỉ số. Tôi có đang cân bằng không, tôi đang chưa cân bằng ở đâu, chuyện gì, năng lượng Reiki trả lời vô cùng rõ ràng câu hỏi này bởi vì sứ mệnh của Reiki là đưa trở lại sự cân bằng.
Tuy vậy để một người có sự rèn luyện tâm trí/ tâm thức đạt đến mức độ nhận diện năng lượng tinh tế này, họ phải sẵn lòng để tất cả những gì họ đã từng biết, từng nghĩ sang một bên. Không so sánh, không logic lý luận bởi vì chúng sẽ cản trở sự làm quen và phát triển của họ với Reiki khi họ mới ở mức độ cơ bản. Tóm lại, nếu họ muốn làm được những gì mà tâm trí họ không thể làm được, họ phải sử dụng một cách tiếp cận vượt ra ngoài tâm trí. Đến một thời điểm nhất định sau đó, sự lý luận logic của tâm trí mới nên được dùng đến, nếu không sẽ dẫn đến một thái cực khác cũng khá nguy hiểm là mê tín và mù quáng. Siam Reiki không dẫn đến điều này vì trộm vía Founder rất logic và nối đất.

Đến với Siam Reiki thì mình biết đến sự phát triển tâm linh theo một nghĩa khác – đó là sự phát triển của trường năng lượng cơ thể người. Nếu một người chỉ phát triển tâm linh theo góc độ phát triển tâm thức, những trải nghiệm của người ấy sẽ rất ít ỏi và phần lớn gói gọn trong thế giới 3D với những mục tiêu 3D. Nhưng sự phát triển của trường năng lượng cơ thể người, sự mở rộng hào quang và luân xa sẽ mở rộng trải nghiệm sống của người ấy vượt hơn cả 3D, tiến vào 4D, 5D. Những gì trồi lên ở trong họ không giới hạn ở những gì họ mang theo trong cuộc đời hiện tại mà còn từ vô vàn kiếp sống trước đó. Việc tháo gỡ những vướng mắc này dẫn đến việc cắt đi/ chuyển hóa nghiệp quả cũ. Ai muốn thoát luân hồi hoặc bét nhất là có những mối ân oán mà khum mún gặp lại nữa thì đây là một con đường tương đối dễ thở bởi vì không phải ăn chay ngủ chay, không tôn giáo, không phải chui vào rừng trốn loài người ^^. Ai không quan tâm phát triển tâm linh gì hết, chỉ mong sống dễ thở hơn thì chỉ cần sử dụng nó như là một công cụ đưa về trạng thái cân bằng là được, khum cần Master/ Teacher gì đâu hihi.

Nhưng sự phát triển của trường năng lượng cơ thể người nếu không đi kèm cùng với sự phát triển về mặt tâm thức thì trải nghiệm của bạn sẽ giống như 1 cú lừa vậy. Ví dụ một người đi học Siam Reiki cấp độ 1 vì bị ép đi học, được trả phí giùm thay vì có sự khát khao và có sự tự giác bên trong về việc tôi phải làm hết sức có thể để sức khỏe và cuộc sống của tôi trở nên tốt hơn thì họ sẽ bỏ qua một công cụ vàng mà họ được trao, và thế là sức khỏe hay cuộc sống của họ thay đổi không đáng kể, việc đi học giống như một trải nghiệm phí tiền. Kể cả một người ở cấp độ Master/ Teacher mà sự phát triển tâm thức của họ không tương đương với trọng trách mà họ cần gánh vác thì hoàn toàn có khả năng dễ bị chuyển sang trạng thái Né Tránh Tâm Linh hay Cái Tôi Tâm Linh. Đó cũng là lý do vì sao mà từ duy nhất một Reiki nguyên thủy lúc đầu lại đẻ ra nhiều nhánh Reiki tùm lum, Reiki pha kè đến vậy. Bạn sẽ phải chấp nhận rằng những chuyện như vậy sẽ luôn diễn ra với bất cứ môn phái nào, tổ chức đoàn thể nào bởi vì suy cho cùng mọi sự chữa lành là tự chữa lành và bạn là người chịu trách nhiệm lớn nhất cho sự phát triển của chính bạn.

Sự phát triển về mặt tâm thức lúc này, theo mình, nó vẫn là sự hòa hợp của thế giới bên trong và thế giới bên ngoài nhưng ở cấp độ vi tế hơn rất nhiều, đặc biệt với những người làm công việc về năng lượng. Nó không còn là việc bạn có bao nhiêu vị Guides, trông họ ra sao, tài năng là gì. Nó không còn là việc bạn làm bao nhiêu ca trị liệu, xử lý năng lượng bao nhiêu cái nhà đất, thần thông công phu ra sao, kiến thức đồ sộ đến mức nào, bởi vì những chuyện này bây giờ đã trở thành kỹ năng chuyên môn trong một lĩnh vực đặc biệt. Mức độ phát triển tâm linh của bạn lúc này có thể chỉ đứng yên một chỗ hay chậm lại vài nhịp bất kể bạn đang khoác lên mình những tấm áo mỹ miều Master/ Teacher ra sao.

Điều này dẫn đến một thứ mà mình rất thích ở trong Đạo (Taoism) là chân nhân có thể tồn tại ở khắp mọi nơi xung quanh ta, không danh hiệu, không màu mè. Sự hòa hợp của thế giới bên trong và thế giới bên ngoài là một vẻ đẹp không thể che giấu. Sự hòa hợp ấy đến từ hành trình không mệt mỏi của việc đi rất sâu vào thế giới bên trong, của việc buông bỏ những gì không cần thiết và kỷ luật làm những việc có thể rất tầm thường với số đông.

Do vậy, tạm thời đến thời điểm này, mình kết luận rằng sự phát triển tâm linh đối với mình là mức độ một người có thể hòa hợp ra sao giữa thế giới bên trong và thế giới bên ngoài. Đó là một vẻ đẹp không thể che giấu và là tài sản vô hình, vô giá, không bao giờ mất đi.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Gọi điện cho tôi Chat Zalo Chat WhatApp